Trải nghiệm một tuần làm môi giới tại Đài Loan

Môi giới có rất nhiều người nghe thấy hai từ này là đã muốn nổi giận rồi đúng không? Người Việt lao động tại Đài Loan diện xuất khẩu lao động đa số đều có ấn tượng không tốt về người làm môi giới. Nhân tiện mình có trải nghiệm làm môi giới nhân lực trong vòng một tuần tại Đài Loan thì giờ mình sẽ chia sẻ trải nghiệm của mình để các bạn hiểu được môi giới có thật sự đáng ghét hay đáng thương nhé.

Lí do mình lại làm môi giới? Về mặt bằng chung mức lương của môi giới hai còn gọi là phiên dịch tương đối ổn khoảng từ 3 vạn Đài tệ cho tới 3 vạn 5 Đài tệ. Vì vậy mình đã thử làm và chỉ đúng 1 tuần là mình đã phải bỏ cuộc.

Tại sao mình chỉ làm một tuần rồi nghỉ? Cùng đọc trải nghiệm một tuần làm môi giới tại Đài Loan của mình nhé:

Ngày đầu tiên: ngày đầu tiên mình tới làm ở công ty môi giới thì được kí hợp đồng làm việc, giấy tờ liên quan tới công việc, quy định công ty, trợ cấp….đọc phần trợ cấp, phúc lợi của công ty thực sự cũng khá là hấp dẫn. Sau đó cho người lao động mới sang ký giấy tờ hợp đồng, giấy ủy thác, ký túc xá,…. rất nhiều giấy tờ cần ký kết cho lao động mới sang. Mình được hướng dẫn cách cho lao động ký kết giấy tờ. Thường thì lao động ký giấy tờ vào buổi sáng sau đó sẽ được đưa tới công xưởng, ký túc xá vào buổi chiều. Môi giới sẽ có trách nhiệm đưa người tới công xưởng sau đó giới thiệu với người chủ ở công xưởng, Tiếp đó là hướng dẫn người lao động cách đi lại từ ký túc xá về tới công xưởng để sáng hôm sau người lao động có thể tới làm việc ngay.

Sau khi đưa lao động tới xưởng xong xuôi tiếp đó là đi thăm hỏi người lao động ở các công xưởng, kết hợp thu phí dịch vụ môi giới, đi cùng mình có một môi giới nữa để dạy việc và một nghiệp vụ. Buổi chiều có thể đi từ 3-4 công xưởng để thăm hỏi vì các địa điểm được sắp xếp khá sát nhau – đi bằng ô tô. Kết thúc ngày đầu tiên thấy khá mệt nhưng cũng không sao vì chủ yếu là ngồi ô tô.

Tuy nhiên ấn tượng của mình sau ngày đầu tiên đi làm là lúc nhận phòng ký túc xá của lao động. Vì là Nam nên ký túc xá siêu bừa bộn và bẩn, tuy nhiên ký túc rất rộng rãi đủ phòng khách, 3 phòng ngủ, một nhà vệ sinh,… nếu ở sạch sẽ thì cũng rất ổn. Đặc biệt khi ở ký túc xá không được dẫn người quen vào nhưng khi tới kiểm tra kí túc xá có tới hai người lạ đang ở trong đều là người quen của một người vì thế bên nghiệp vụ gọi tới người này để kiểm tra tuy nhiên khi nhận điện thoại thì thái độ của bạn lao động người Việt này rất lạ lập tức nói kiểu: tiền đóng nên thích dẫn ai về thì dẫn sau một hồi nói qua lại thì ông nghiệp vụ liền quát lên nếu không thích thì chuyển ra ngoài,…. rất khó nghe làm  mình giật nẩy. Đấy là ấn tượng nhất về ngày đầu tiên đi làm của mình.

Ngày đi làm thứ 2: sáng tới công ty cũng là cho người lao động ký giấy tờ sau đó đi thăm hỏi người lao động hôm qua được đưa tới xưởng xem có vấn đề gì khó khăn về ngôn ngữ không. Vậy là hết buổi sáng tới chiều thì bắt đầu đưa lao động xuống xưởng và về ký túc xá, lao động này đã sang lần hai vì vậy tự tìm ký túc xá để ở. Sau đó tiếp tục là hành trình đi thăm hỏi công nhân ở các xưởng khác, lần này câu hỏi mình nhận được khá nhiều là các chị hàng tháng lấy 1800 đài tệ để làm gì? vì là mới vào nên hầu hết đều là người đồng nghiệp trả lời. Mình nhận ra thái độ của người lao động đối với những người môi giới rất là khác họ không có ánh nhìn thân thiện mà như kiểu có rất nhiều hận thù chất chứa. Ngày thứ 2 trôi qua vẫn là ngồi ô tô là chủ yếu, tuy nhiên việc di chuyển nhiều khiến mình cũng thấy hơi mệt.

Ngày thứ 3 đi làm: Sáng ra vẫn là cho người lao động kí giấy tờ sau đó chở một nghiệp vụ đi thăm hỏi công nhân. Mới đầu thì có thế phản ánh của chủ về lao động là đòi hỏi quá mức trong khi mức lương của bạn ấy tương đối cao khoảng 4 vạn 6. Sau đó mình có ra nói chuyện với bạn ấy thì được phản ánh là chủ giao cho những việc nguy hiểm như cắt gỗ mà trong khu cắt gỗ rất là bui ảnh hưởng tới sức khỏe ngoài ra công việc thường từ 9 giờ sáng tới 9 giờ tối như vậy có thể thấy được công việc khá vất vả mà mức lương như vậy thì hoàn toàn xứng đáng với năng lực thậm chí là còn hơi thiệt cho bạn ấy một chút. Mình đứng giữa chủ và lao động thực sự rất khó để bênh bên này hoặc bên kia. Tuy nhiên cả mình cũng nhận thấy là nghiệp vụ người Đài cũng chỉ biết chăm chăm bênh ông chủ đó vì có chủ nhận nhân sự thì bọn họ mới có lương. Trong đó lương của bọn nó hầu hết dựa vào nguồn phí dịch vụ môi giới mà người lao động Việt Nam đóng. Vậy mà vẫn tỏ vẻ không tốt với người Việt Nam.

Buổi chiều vẫn là đưa công nhân xuống xưởng nhận việc sau đó đưa về ký túc xá. Ngày làm việc thứ 3 không mấy vui vẻ vì nhận tin có một lao động người Việt thiệt mạng trong quá trình làm việc, do máy hút người vào nên chết tại chỗ. Khiến mình cảm thấy sợ thật sự, sợ vì một phần mình khá nhát khi nhìn thấy máu và sợ vì sau này nếu lao động có gặp tai nạn trong lúc làm việc thì người môi giới như mình sẽ phải có trách nhiệm đưa họ tới bệnh viện. Nghĩ tới cảnh này khiến mình nản thực sự, bởi công việc mà phải xử lí như thế này thì mình cảm thấy áp lực thực sự. Người lao động mình sang muốn lương cao thì thường là những công việc nguy hiểm vì thế nếu không tự chú ý bảo đảm an toàn cho bản thân thì sẽ rất hay xảy ra tai nạn trong lúc làm việc. Ngày thứ 3 kết thúc tuy rằng không quá mệt mỏi nhưng khiến mình mất ngủ một đêm vì sợ.

Ngày làm việc thứ 4: sáng tới công ty phải gọi điện xác nhận địa chỉ, số điện thoại người thân của người lao động mới mất hôm qua khiến mình cũng thấy hơi sợ tuy nhiên khi gọi điện thoại cho vợ của bạn đó thì mình lại không thấy sợ nữa, mà thấy thương cảnh người Việt mình làm lao động ở Đài Loan gặp tai nạn cũng không biết cách xử lý mà vẫn phải nhờ vào môi giới. Buổi chiều mình phải đi công xưởng cùng đồng nghiệp khác bằng xe máy ngồi xe máy đi tận hơn 20 cây số khiến mông mình bị tê cứng luôn. Xuống xưởng hướng dẫn lao động hòa nhập với công việc, đi thăm tình trạng làm việc của các bạn lao động, thấy các bạn vui vì công việc không bị giảm đi trong thời gian dịch bệnh khiến mình cũng vui. Ngày thứ 4 kết thúc cũng không quá vất vả nhưng mình lại phát hiện ra, nếu trời mùa hè mà phải đi xe máy mấy chục cây số ngoài đường, trời mưa cũng phải đi, trời rét cũng phải đi thì thực sự công việc này không hề dễ dàng chút nào cả. Trong đầu mình ý định xin nghỉ việc càng lớn hơn.

Ngày thứ 5: Trời mưa tầm tã sáng vẫn phải đi tới công xưởng nhưng may mà đi ô tô cùng đồng nghiệp xuống công xưởng lao động bức xúc về kí túc xá, về thời gian làm việc, về đủ thứ,…. cuối cùng vẫn là các chị thu phí hàng tháng của lao động nhưng gọi thì không bao giờ bắt máy. Mình thấy nếu lao động hiểu được thì người môi giới trong một ngày thời gian ngoài đường là chủ yếu lấy đâu ra thời gian mà nghe điện thoại của các bạn. Tan làm thì cũng như các bạn chúng tôi cũng còn gia đình phải chăm sóc còn nhiều công việc phải làm nhưng khi nhận được điện thoại của các bạn thì vẫn phải nghe, vẫn phải hỗ trợ không kể thứ 7 hay chủ nhật. Buổi trưa thì thời gian ăn trưa luôn gấp gáp có khi 12h vẫn chưa được ăn vì còn đang dưới công xưởng, tất cả những điều này khiến mình càng cảm thấy công việc này thực sự rất áp lực và vất vả. Chính vì thế mà tới buổi chiều mình đã tìm giám đốc và xin nghỉ luôn. Mọi người cũng thông cảm với lí do của mình và cho mình nghỉ việc. Nghỉ việc xong mình cảm thấy thật nhẹ nhõm giờ thì mình đang tiếp tục tìm một công việc mới phù hợp với bản thân hơn.

Có thể các bạn sẽ thấy mình quá nhanh nản và bỏ cuộc nhưng với mình lựa chọn công việc để làm thì cần phải thoải mái và yêu thích với công việc khi bạn yêu thích nó rồi thì có vất vả thế nào bạn cũng sẽ vượt qua được mà không một chút oán thán.

Xem thêm:

Làm việc ở Đài Loan khác gì ở Việt Nam?

Lịch nghỉ lễ ở Đài Loan năm 2020

Cực hot: Tăng lương cơ bản lên 23800 Đài tệ vào năm 2020

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *